KHOA HỌC VỀ CÁI ÔM – YERSIN SCHOOL ĐÃ ÁP DỤNG ĐIỀU NÀY NHƯ THẾ NÀO?

Điều gì xảy ra khi mẹ thấu hiểu tiếng khóc của con? – Một câu hỏi nhỏ, một đáp án có thể thay đổi cả cuộc đời một đứa trẻ.

Không có tiếng khóc nào giống tiếng khóc nào. Nhưng người mẹ, bằng một thứ ngôn ngữ không cần lời, thường biết chính xác con mình đang nói gì.

Neuroscience gọi đây là “attunement”, tức sự đồng điệu cảm xúc. Khi người mẹ đáp lại tiếng khóc của con đúng lúc, đúng cách, não trẻ tiết ra oxytocin – hormone gắn kết và hạ thấp cortisol – hormone căng thẳng. Chỉ trong vòng vài giây, một cái ôm ấm áp có thể tắt đi tín hiệu báo động trong hệ thần kinh nhỏ bé ấy.

↑ Oxytocin

Cảm giác an toàn

Cortisol

Giảm căng thẳng

Myelin hóa

Não phát triển

Nghiên cứu tại Đại học Harvard cho thấy trẻ được đáp ứng cảm xúc nhất quán trong những năm đầu đời có thể tích vùng hippocampus lớn hơn – vùng não liên quan đến học tập, trí nhớ và điều tiết cảm xúc. Những tế bào não này không chỉ cảm nhận tình yêu thương, chúng lớn lên nhờ tình yêu thương.

“Những tương tác nhịp nhàng, lặp đi lặp lại và đầy yêu thương – như một cái ôm ấp hay sự vỗ về – không chỉ dỗ dành đứa trẻ. Chúng cung cấp các tín hiệu cảm giác giúp xây dựng và tổ chức lại mạng lưới thần kinh, tạo ra một bộ não khỏe mạnh và an toàn.”

Tiến sĩ Bruce D. Perry, đồng tác giả cuốn sách “What Happened to You?” (Điều gì đã xảy ra với bạn?) cùng Oprah Winfrey.

Nhưng điều gì xảy ra khi đứa trẻ đến trường? Khi người mẹ thứ nhất phải nhường chỗ cho người mẹ thứ hai – thầy cô, bạn bè, môi trường học đường? Đây là nơi nhiều đứa trẻ lần đầu tiên học cách “tự mình ổn” – đôi khi quá sớm, đôi khi quá một mình.

Tại Yersin School, chúng tôi thực hiện điều này như thế nào?

Tại Yersin, chúng tôi tin rằng cảm giác được thấu hiểu là nền tảng của mọi sự học. Giáo viên được đào tạo để nhận ra và đáp lại những “tiếng khóc thầm” của học sinh: sự rụt rè, cáu kỉnh, mất tập trung, hay đột ngột thu mình lại.

Chương trình Thân – Tâm – Trí lồng ghép thực hành chánh niệm buổi sáng, giờ Circle Time chia sẻ cảm xúc, và không gian “góc bình yên” trong lớp học – nơi học sinh có thể tự điều tiết mà không bị phán xét.

Kết quả là học sinh đến trường không chỉ để học – các em đến vì cảm thấy thuộc về nơi này. Và khi một đứa trẻ cảm thấy an toàn, não các con sẵn sàng cho mọi điều kỳ diệu.